Tôi viết câu chuyện của mình lên đây,vào thời khắc bản thân không còn nhiều thời gian,vừa để tâm sự vừa là chia sẻ bài học cho nhiều người trẻ chiêm nghiệm và cân nhắc trước lựa chọn của mình.
Tôi 46 tuổi,xin được không nói đến cụ thể bệnh của mình,chỉ là tôi còn khoảng đâu đó một năm nữa để sống. Thời trẻ,vì nhà nghèo từ nhỏ,thiếu thốn đủ bề,tôi lớn lên với sự tự ti và ngầm đố kỵ với những người giàu có,cảm thấy cuộc đời thật bất công,có những người sinh ra cha mẹ có của nả sẵn nên chẳng cần cố gắng gì cũng có cuộc sống thoải mái. Tôi ghen ghét và hằn học âm thầm trong lòng. Thời đại học,vì nhà không có tiền nên tôi học đại học sư phạm. Ra trường lương ba cọc ba đồng,chi tiêu cái gì cũng phải căng não ra để đong đếm,khi nào cũng đau đáu làm sao có nhiều học sinh học thêm để tăng thu nhập,cải thiện cuộc sống. Vì cái tham của mình,tôi tìm đủ mọi cách gây áp lực lên học sinh,làm các em sợ để phải đi học thêm.

Chơi với bạn bè,khi nào tôi cũng xem họ như tài nguyên,xem ai có cái gì để khi cần thì tìm cách nói lời ngon ngọt để được họ giúp đỡ. Ai từ chối,tôi cay cú trong lòng rồi hằn học nói xấu họ sau lưng. Tôi chơi với cả những người giàu có. Họ cũng từng tử tế với tôi nhưng vì chính cái tự ti lớn và tự tôn cao nên dù lợi ích gì tôi cũng nhận nhưng vẫn ghen ghét họ,cảm thấy họ giàu có thì cho đi là đúng,đừng đòi hỏi phải biết ơn. Tôi dần trở thành kẻ hai mặt,ngọt ngào ngoài mặt nhưng trong lòng xem thường họ,sống thực dụng. Tôi cảm thấy vì cuộc đời mình quá khổ nên mình phải như vậy.
Có những người từng đối xử với tôi vô cùng tử tế nhưng vì thói thực dụng và thiếu biết điều của tôi,họ đã quay lưng. Ban đầu,tôi còn trách họ,cảm thấy sao giúp đỡ,làm ơn còn đòi hỏi người khác phải biết ơn,phải trả ơn. Tôi hằn học,đâm chọc và mỉa mai sau lưng họ,cầu trời một ngày ác nghiệp đến với những người này. Nhưng nghiệp không đến với họ mà đến với tôi. Tôi phát hiện ra bệnh của mình cách đây sáu năm,là bệnh nan y,không chữa khỏi được. Khi cái chết cận kề và đếm từng ngày để sống,mọi vật chất và lợi ích không còn ý nghĩa. Những người năm xưa tôi vô cùng hằn học vì họ quay lưng với mình,nay có vài người dù không gặp trực tiếp nhưng vẫn gửi tôi vài hộp sữa,có người gửi tôi vài trăm,trái cây.
Tôi nhận ra mình đã sống rất sai,cả đời chưa bao giờ tôi thực sự tử tế và chân thành với ai. Chỉ vì sợ thiếu thốn mà khi nào cũng cảm thấy muốn nhận chứ chưa bao giờ muốn cho đi cái gì. Khi vật chất chẳng còn ý nghĩa,từng cử chỉ hỏi thăm là điều khiến tôi cảm thấy xúc động,trân quý và cũng cảm thấy hổ thẹn vì cách mình từng sống. Cuộc đời không biết được có bao nhiêu lần mười năm nên tử tế và chân thành có lẽ là điều đáng quý nhất. Hy vọng câu chuyện của tôi có thể giúp cho vài người đang đi trên con đường giống thế có thể quay đầu. Chúc mọi người một ngày vui.
Phạm Linh